A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Người truyền cảm hứng

        Ngày 20/11 đang đến rồi, ngày đặc biệt để thế hệ học trò chúng tôi được bày tỏ tình cảm, sự tri ân với những người giáo viên yêu quý của mình. Những bó hoa tươi thắm, những lời chúc mừng có lẽ là không đủ để tôi bày tỏ lòng biết ơn, tình cảm của mình tới cô.

Nếu ví tuổi trẻ là những ngày nắng đẹp đẽ nhất cuộc đời thì có lẽ, mái trường Trung học phổ thông chính là bầu trời trong xanh trong những ngày rực rỡ ấy. Những năm tháng ấy, lũ học trò chúng tôi với tâm hồn tựa như những quả bóng bay, ôm giấc mộng chu du tới mọi chân trời dẫu lòng còn chút e sợ. Và thầy cô chính là nguồn sáng diệu kì, là cơn gió, là áng mây trên bầu trời rộng lớn kia soi sáng đường chúng tôi đi, mang chúng tôi đến với miền tri thức mới, nâng bước, chở che chúng tôi trên hành trình làm chủ tương lai.

Tôi của hôm nay là một tân học sinh của trường Trung học phổ thông Vũ Quang, dù còn chút bỡ ngỡ nhưng gần hai tháng gắn bó với mái trường, với thầy cô, bè bạn đã đem đến cho tôi những cảm xúc, những ấn tượng thật đẹp. Trường tôi đó, giữa độ thu, con đường xanh dẫn vào trường thoáng đãng, mát mẻ, sân trường với những thân cây cao quyện mình trong gió se chào đón. Những bước chân của lũ trò đầu cấp không còn ngại ngùng, những ánh nhìn dần trở nên thân thuộc. Và thầy cô của chúng tôi - như gắn bó, gần gũi tự bao giờ, thầy cô đến với chúng tôi bằng sự ấm áp, quan tâm, bằng những giờ giảng trào dâng cảm xúc, bằng những năng lượng trẻ trung, mới mẻ nhất. Trong thật nhiều những ấn tượng đẹp của cô học trò đầu cấp, tôi muốn dành trang viết để viết về người đã dìu dắt tôi trong những ngày đầu bỡ ngỡ ấy- đó là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi - cô giáo Nguyễn Thị Vân Trang

Cô Vân Trang cùng học sinh trong giờ Ngữ Văn

Cô tôi là một cô giáo dạy bộ môn Ngữ văn đầy truyền cảm và vô cùng trẻ trung. Ngay từ buổi đầu gặp gỡ, cô đã khiến cho những đứa học trò mới như tôi phải mắt chữ A, miệng chữ O vì độ trẻ trung mà mình có. Một điểm tôi rất mê ở cô chính là ngoại hình. Cô tôi dáng người không cao, mái tóc cô ngắn ngang vai và khá giống với tôi của hiện tại. Mỗi bước chân của cô dù chẳng hề như siêu mẫu nhưng lại toát lên vẻ tự tin lạ kỳ. Điều này với tôi mà nói như là một sự ngưỡng mộ vô cùng lớn bởi bản thân tôi dù sao vẫn có chút tự ti về ngoại hình của bản thân. Đặc biệt, giọng cô tôi rất truyền cảm và êm tai, không phải kiểu dỗ ngọt mà là một bản nhạc có nốt cao đưa cảm xúc chạm vào bài học, có lúc trầm bổng trong những vần thơ du dương hay đoạn trích đầy cảm xúc. Đặc biệt, lên lớp với chúng tôi, trên gương mặt cô vẫn không bao giờ quên một nụ cười và ánh mắt tinh tế. Bởi vậy, tôi ngưỡng mộ cô vô cùng.

Những ngày tới trường thật vui. Nếu trong tiết Hóa học của thầy Xuân Hào, tôi được làm khán giả của một giáo sư với những lập luận và con số vô cùng chắn chắc thì ở lớp Ngữ văn của cô Vân Trang, tôi được làm một điều tôi vô cùng yêu thích đó là nếu quan điểm cá nhân trước những tình huống có vấn đề hay trước những cách kết thúc của câu chuyện. Chúng tôi thường đùa với nhau: nếu muốn kiếm tìm những cuộc tranh luận với những lí lẽ, dẫn chứng vô cùng sắt đá, muốn chứng kiến những cánh tay giơ lên mạnh mẽ để bày tỏ quan điểm của mình thì hãy đến 10A1 trong giờ học Ngữ văn. Luôn là vậy, giờ học của cô luôn sôi nổi, luôn là sự háo hức với những gì cô sắp mang tới. Có lẽ chính vì vậy mà tâm hồn tôi chợt đánh rơi vào môn Ngữ văn lúc nào không hay, để rồi mạnh dạn thử sức với môn học ngọt ngào và vô cùng sâu lắng này.

Thời gian hai tháng cô gắn bó với lớp tôi không chỉ qua môn Văn mà còn ở cương vị là giáo viên chủ nhiệm lớp. Một lớp A chuyên về tự nhiên như lớp tôi được một giáo viên dạy Văn chủ nhiệm, đây là điều khá đặc biệt. Chúng tôi đã từng rất tò mò khi nghe tin này, cũng hơi âu lo rằng mỗi lời nói, hành động còn hơi tùy hứng của chúng tôi sẽ dễ bị đánh giá. Nhưng những lo lắng của chúng tôi đã không còn khi gặp cô. Cô tôi gần gũi, dạy cho chúng tôi từ những hành động nhỏ nhất như cách chào hỏi giáo viên. Mỗi buổi sinh hoạt văn nghệ, cô đều tập hát cho chúng tôi. Cô luôn tạo cho chúng tôi cơ hội được thể hiện mình, tự chủ trong mọi hoạt động và chẳng hề trách cứ lỗi lầm mà còn bao dung một cách vô cùng hóm hỉnh nên những vướng mắc của lớp đều được tháo gỡ một cách dễ dàng. Ở cô, tôi không chỉ học được kiến thức một cách dễ hiểu mà còn là một thần thái ngút trời, sự tinh tế trong lời nói và một cách nhìn nhận vô cùng nhẹ nhàng. Nhớ cái ngày đi tựu trường về, tôi rạng rỡ lắm, bởi dù biết cô đã lâu, cũng sống gần cô hơn 10 năm nhưng chưa bao giờ tôi nhận ra người truyền cảm hứng lại ở gần tôi đến vậy.

 

Thật hạnh phúc vì tôi sẽ được gắn bó với cô tôi suốt ba năm cấp ba – ba năm quan trọng, ba năm đáng nhớ nhất của đời học sinh. Kỉ niệm có lẽ sẽ còn kéo dài, dài tới tận chân trời nhưng những rung cảm đầu tiên về một người cô chắc chắn không phai. Và nếu thời gian chẳng thể ngừng trôi thì tôi mong những ngày bay giữa bầu trời rộng lớn cùng các bạn sẽ không kết thúc. Tôi tin rằng với sự dìu dắt của cô, những trải nghiệm, những bài học sẽ thêm phần thú vị, giúp tôi và các bạn của tôi tự tin, vững vàng dấn bước vào đời.

Ngày 20/11 đang đến rồi, ngày đặc biệt để thế hệ học trò chúng tôi được bày tỏ tình cảm, sự tri ân với những người giáo viên yêu quý của mình. Những bó hoa tươi thắm, những lời chúc mừng có lẽ là không đủ để tôi bày tỏ lòng biết ơn, tình cảm của mình tới cô. Chỉ muốn gửi tới cô tôi lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn cô đã yêu thương, dạy em biết góp nhặt niềm vui từ những điều bé nhỏ, biết trân quý hạnh phúc từ những điều bình dị, biết đối mặt, biết vươn lên để khẳng định mình. Mong cô giáo Vân Trang của tôi sẽ luôn xinh đẹp, hạnh phúc và luôn là ngọn hải đăng thắp sáng, truyền cảm hứng không chỉ cho tôi mà còn thêm nhiều, thật nhiều thế hệ học sinh trường Trung học phổ thông Vũ Quang.

Trần Thị Trà Giang - 10A1 K20


Tổng số điểm của bài viết là: 18 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thông báo
Thời tiết
Thời tiết Hà Nội