A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN

Cảm ơn ngôi trường THPT Vũ Quang đã cho em có một thời niên thiếu đẹp đẽ. Cảm ơn trường bao năm qua vẫn tồn tại cùng thời gian cho em có nơi chốn để nhớ về.

 

Tháng 11 về, tiết trời có vẻ chiều lòng người hơn bằng những cơn gió heo may dịu mát, đất trời và con người dường như cũng trở nên hân hoan hơn khi chào đón khúc giao mùa cùng nhau. Tháng 11 cũng là tháng của yêu thương, tháng của mong nhớ. Là tháng báo hiệu mùa tri ân thầy cô giáo, gắn liền với bao kỉ niệm học sinh. Tôi cũng như nhiều thế hệ học sinh khác của trường THPT Vũ Quang, đang nhớ về những kỷ niệm một thời dưới mái trường yêu dấu, đặc biệt là nhớ về cô giáo chủ nhiệm của tôi - cô Nguyễn Thị Hồng Thuý.

Có lẽ, khi nhắc đến những kỷ niệm, mọi người sẽ nhớ nhiều đến những tháng ngày cùng thầy cô miệt mài trên ghế nhà trường, hay những kỷ niệm vui vẻ, những khoảnh khắc ngọt ngào, đẹp đẽ cùng thầy cô. Với tôi, đó cũng là một phần không thể nào quên trong ký ức, nhưng điều làm tôi nhớ và biết ơn ở cô nhất là những bài học làm người từ những sai lầm của tôi. Những bài học không có trong sách vở nhưng tôi lại không thể nào quên.

Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ, chỉ bảo tận tình và lòng nhiệt huyết. Cô Hồng Thúy cũng không phải ngoại lệ, nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại, cô rất khéo léo trong việc xử lí các tình huống khác nhau xảy ra trong lớp tôi.

Học sinh Phạm Thị Giang - Lớp C K13

 

Ngày mới bỡ ngỡ bước chân vào trường THPT Vũ Quang, tôi được phân vào lớp Ck13 và cô Hồng Thuý chính là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Khi ấy, không hiểu sao dù chưa biết gì về tôi nhưng cô vẫn tin tưởng giao cho tôi tạm thời quản lí lớp. Lúc ấy, một phần vì chưa quen các bạn trong lớp, tôi có đôi chút rụt rè và luôn sợ bị "soi" rằng "thể hiện". Chính vì thế lúc cô gặp riêng và hỏi tôi rằng:

- "Em có muốn làm lớp trưởng không?"

Tôi đã từ chối và mong muốn được làm ở một vị trí khác. Thế nhưng, đến một ngày cô giao cho một bạn khác làm cán sự lớp, vì không phục và sự ích kỷ của mình, tôi đã cùng một số bạn khác đến nói chuyện riêng với cô rằng bạn ấy không đủ năng lực. Cô đã không phản bác nhưng cũng không đồng ý với ý kiến của chúng tôi mà bảo để cô xem xét. Vậy mà, ngày hôm sau cô đứng trước lớp và chính thức giao nhiệm vụ cho bạn ấy, tôi biết cô có nhìn thái độ của tôi. Dù biết cô không nói gì với chúng tôi, nhưng hành động của cô đã cho biết rõ thái độ của cô đối với việc làm của chúng tôi, lúc đấy tôi thật sự cảm thấy rất xấu hổ và ân hận. Tôi nhận ra rằng, ai cũng cần có cơ hội để được thử sức mình, và bản thân tôi hay ai khác không có quyền cướp đi cơ hội của người khác. Bạn ấy chưa từng làm không có nghĩa là sẽ không làm được và không làm tốt hơn tôi. Và tôi cũng biết rằng, khi đầy lòng ghen tị, chúng ta thường chê bai mọi thứ, dù tốt hay xấu và tôi cần phải loại bỏ ngay tính cách này của bản thân.

Và một bài học đặc biệt nữa mà cô Hồng Thúy dạy cho tôi mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in là vào ngày tổng kết cuối cùng của đời học sinh. Hôm ấy, cô Hồng Thuý hỏi lớp tôi:

- "Bây giờ các em có câu hỏi gì hay thắc mắc gì trong 3 năm qua, cô sẽ trả lời hết cho tất cả các em"

Rất nhiều câu hỏi được các bạn đưa ra, cho đến khi một bạn đứng lên hỏi cô rằng:

- "Thưa cô, bạn nào ở trong lớp mà cô ghét nhất?"

Câu trả lời của cô thật sự khiến tôi giật mình vì người đó không ai khác là tôi. Tôi giật mình bởi 3 năm qua tôi đã cùng cô đồng hành trong mọi hoạt động của lớp, của trường. Cùng cô miệt mài ngày đêm suốt 3 năm thi HSG tỉnh, vậy mà tại sao cô lại ghét tôi? Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi lúc ấy, cùng với đó là ánh mắt của cả lớp hướng về tôi. Lúc này cô mới nói lí do:

- "Cô không thích việc em đưa chuyện cá nhân, xúc phạm người khác lên mạng xã hội. Việc đó làm ảnh hưởng xấu đến bản thân em và cả những người không liên quan đến câu chuyện của em, vì họ sẽ cảm thấy rất khó chịu bởi những lời lẽ không hay mà họ không cần phải thấy"

Trước đó ít ngày, tôi có xích mích với một bạn trong lớp. Là bạn ấy sai nhưng không chịu nhận lỗi mà còn thách thức tôi. Tôi không lựa chọn tố cáo bạn ấy với cô mà đã có những lời lẽ không hay trên mạng xã hội. Việc cô nói người cô ghét nhất là tôi đã khiến tôi rất xấu hổ, bởi ai cũng biết rằng tôi là một trong những học sinh thân thiết nhất với cô. Từ đó về sau, tôi không dám đưa những bức xúc của mình lên mạng xã hội nữa. Tôi đã biết rằng mạng xã hội là con dao hai lưỡi và chỉ khi tôi biết cách sử dụng nó thì mới thật sự có ích cho bản thân mình và ngược lại. Lời cô nói tuy không nhiều nhưng đủ khiến tôi phải “thấm thía” và thay đổi từ trong nhận thức của mình chứ không phải bị người khác ép buộc.

Ngày hôm nay, tôi tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính mình như là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy tôi bài học về cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống. Đó là những bài học không có trong sách vở nhưng lại đắt giá nhất mà cô dạy cho tôi. Cuộc đời mỗi con người là một cuốn sách, cuốn sách đó hay hoặc dở, dày hoặc mỏng đều do chính chúng ta viết lên. Có những trang sách tự tay ta có thể viết lên chúng khi trưởng thành, nhưng chẳng có ai có thể sáng tác hoàn chỉnh cuốn sách cuộc đời mình nếu không có những con người tận tâm chỉ dẫn. Cuốn sách cuộc đời tôi thật may mắn khi có bố mẹ và hơn cả là cô. Mái trường THPT Vũ Quang và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà có đi đến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.

Cô Nguyễn Thị Hồng Thúy và các học trò cũ
Cô Thúy cùng các học trò cũ

 

Nhân kỷ niệm 20 năm thành lập trường THPT Vũ Quang (2001-2021) và hướng tới Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 sắp tới, tôi muốn gửi lời cảm ơn tới mái trường THPT Vũ Quang và người cô giáo đáng kính của mình: "Cảm ơn cô! nhờ có cô tận tâm dạy dỗ, rèn giũa em không quản ngày đêm mà 3 năm liền em đạt được danh hiệu HSG tỉnh. Nhờ có cô tạo cơ hội em mới được đứng trên sân khấu của trường để thể hiện mình. Nhờ có cô em mới được thử sức với những việc em chưa từng làm. Nếu không phải là cô thì có thể 3 năm cấp 3 của em sẽ không rực rỡ và tươi đẹp như thế. Bao nhiêu ngôn từ cũng không nói lên hết được những công ơn cô đã giành cho em. Cảm ơn ngôi trường THPT Vũ Quang đã cho em có một thời niên thiếu đẹp đẽ. Cảm ơn trường bao năm qua vẫn tồn tại cùng thời gian cho em có nơi chốn để nhớ về. Em nói riêng cũng như từng thế hệ học sinh đã và đang trưởng thành từ mái trường THPT Vũ Quang sẽ mãi nhớ về trường như một bến đỗ bình an, một điểm tựa tinh thần vững chắc để bước tiếp trên đường đời đầy gian nan, thử thách.”

Phạm Thị Giang - Học sinh lớp C K13 . Trường THPT Vũ Quang 


Tổng số điểm của bài viết là: 24 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thông báo
Thời tiết
Thời tiết Hà Nội